Tôi sẽ bỏ mặc ba nếu ông còn tiếp tục phản bội má

Nếu ba vẫn cặp bồ thì tôi sẽ không lo cho ba nữa, cưới vợ thì tôi chỉ cần má và anh chị em, coi như ba chết rồi. 

Thật sự mang chuyện gia đình lên mạng chia sẻ như thế này cũng chẳng nên chút nào, nhưng sắp tới tôi phải ra một quyết định khó khăn nên sự góp ý của mọi người sẽ giúp tôi rất nhiều, dù thế nào đi nữa cũng cám ơn mọi người trước. Thật sự tôi không hiểu nổi ba mình như thế nào nữa, không có bất kỳ điều gì về ba khiến tôi tự hào cả. Khi má sắp sinh tôi, ba ôm tiền đi theo gái. Má sinh tôi vài bữa là phải đi cấy lúa thuê để kiếm gạo nuôi tôi, đến khi tôi được 5 tuổi là ba quay về, má tha thứ và sống với nhau đến giờ.

Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày phải chịu đựng những trận đòn do ba say xỉn ngày này qua ngày khác. Nhà tôi có 7 anh em nhưng mất đi một người vì nghèo quá không có tiền chữa bệnh. Trước khi sinh tôi ra, anh chị tôi từng chứng kiến không biết bao lần cả nhà đi tứ xứ làm thuê, cắt lúa mướn kiếm tiền xong ba lại ôm tiền theo gái. Má tôi thương con mà bấm bụng làm lụng vất vả nuôi anh chị em tôi khôn lớn. Khi máy cắt lúa ra đời, anh chị tôi thất nghiệp, cả nhà về quê cứ canh 12h khuya nước ròng là lên xuồng qua cồn mò hến, đi khuya là bởi vì ban ngày người ta không cho mò, sợ xói mòn đất của họ. Hôm sau vớt lấy ruột hến mang đi bán từ xã này qua xã khác, tất nhiên là đi bộ, sau này mới dám bỏ tiền mua xe đạp.

Rồi má đi xa hơn để bán bánh kiếm tiền nuôi tôi. Khi tôi bắt đầu đi học là anh chị lập gia đình tìm cách tháo chạy khỏi ngôi nhà đó. Ba vẫn say xỉn ngày này qua ngày khác và đánh đập con cái khi có điều gì không vừa lòng. Từ lúc đi học đến lúc ra trường tôi không nhớ mình bị đốt bao nhiêu sách vở, quần áo, xe đạp vì ba nhậu vô đánh mà dám bỏ chạy. Má tôi cũng không ngoại lệ, bị ba vứt quần áo, đồ đạc trong nhà đập tan nát, hôm sau không có một cái chén để ăn cơm, bếp lò củi cũng tan tành phải bắc 3 cục gạch lên nấu. Tôi nhớ có lần ba nhậu xỉn đánh má vì đi bán hàng về trễ. Má tôi bầm mặt rồi buông xuôi cho ba đánh. Tôi còn nhỏ, chỉ biết van xin năn nỉ, ôm ba lại để má không bị đánh.

Chưa dừng lại ở đó, ba còn đi tiểu lên đầu má vì cho rằng má tôi bị ma nhập, đánh mà chỉ im lặng. Chuyện đó đến giờ nhớ lại tôi còn rùng mình sợ hãi. Anh chị tôi cũng bị đánh nhiều lần. Chị tôi vì lỡ dại nên có bầu nhưng người ta vẫn vượt gần 300km về nhà tôi để xin lỗi và hứa sẽ cưới chị, thế mà vẫn bị ba dùng thùng tưới cây đánh đến chảy máu đầu. Hơn 20 năm như vậy, má làm bánh đi bán hết chợ này đến chợ khác kiếm tiền lo cho tôi vào đại học với nuôi ba tôi. Sau này tôi lớn hơn, ba đánh má là tôi can ngăn, xô ra chứ không đánh lại, dần dần sức khỏe yếu không nhậu được nhiều nên ba không còn đánh hay đập phá nữa.

Má phải đi buôn bán cả ngày nhưng việc nhà ba cũng chẳng hề phụ giúp gì, sau này ông ngoại mất, má đau buồn quá và ăn chay trường, cầu mong ông được siêu thoát. Má ăn chay nên ba phải tự nấu ăn, sau này mới phụ rửa được cái chén, nấu được nồi cơm. Cứ tưởng mọi thứ êm xuôi, ba cứ ở nhà với má mỗi tháng tôi về quê một lần biếu tiền ba má, chu cấp hàng tháng, cộng thêm rau quả ở quê là ông bà đủ sống, nào ngờ giờ ba mang bệnh nặng trong người nhưng sau Tết vừa rồi ba lại bỏ nhà đi cả tháng, bỏ má ở nhà một mình nói là đi chữa bệnh, thực chất là theo gái.

Đỉnh điểm tháng 4 vừa rồi má đi hành hương thì ba dẫn bồ về nhà, tôi chặn số ba, kể từ đó không nói chuyện, rước má lên Sài Gòn ở cùng. Má buồn nhiều lắm, tôi biết má thương ba quá nhiều nên ba năn nỉ lên rước về là má đòi về ngay. Ba suốt ngày cứ than đau, nằm chiếu đau nên má lại mua cho cái nệm. Được vài ngày cũng chẳng thấy nệm đâu, nghi là ba mang qua nhà cô bồ. Rồi dần dần cái gì dùng được từ chảo, chăn, bao gạo cũng tự nhiên mất tiêu, hóa ra ba mang qua nhà bồ thật, giờ cứ chạy tới chạy lui như vậy.

Tôi quen bạn gái cùng quê nhưng không dám dẫn về nhà, bạn gái tôi không có ba từ nhỏ, mẹ sinh em ra là ba theo bồ rồi mẹ cô ấy từ luôn, nuôi con một mình tới giờ. Ba tôi mà lăng nhăng thế này coi như thua, là tôi thì tôi cũng không chấp nhận bước chân vào gia đình như thế. Bệnh tình ba tôi ngày một nặng, bác sĩ bảo phải mổ, tôi chỉ ra một điều kiện cho ba là chấm dứt qua lại với cô kia thì toàn bộ chi phí bệnh tật tôi lo hết. Ông không chịu, cũng tránh mặt không gặp tôi. Má nói giờ tôi không lo thì má cũng chạy mượn đầu này đầu kia lo cho ba, rồi lại nai lưng ra đi làm trả nợ.

Vì không muốn má đi làm vất vả nữa tôi đã chuyển tiền về lo mọi thứ, anh chị em cũng chẳng lo được gì, chỉ có tôi thôi. Anh chị đã cực khổ nhiều, tôi cũng không phàn nàn gì, chỉ nhờ mỗi người bỏ ít thời gian ra nuôi bệnh ba, phụ má thôi. Tôi vẫn giữ quan điểm của mình không gặp, không nói chuyện với ba tới khi nào ba thật sự bỏ bồ mà quay về sống với gia đình, một gia đình thật sự. Ba tôi tồi tệ bao nhiêu thì má lại vĩ đại bấy nhiêu. Tình yêu thương của má dành cho con cái, hy sinh cho gia đình không thể đong đếm được, chỉ có yêu ba tôi một cách mù quáng. Nghĩ cũng ngược đời, ai lại đi phàn nàn về việc má yêu ba như thế nào chứ.

Nếu sắp tới khỏi bệnh mà ba vẫn qua lại với người đó thì sau này tôi sẽ bỏ mặc không lo nữa, có cưới vợ thì chỉ cần má và anh chị em là đủ, ba coi như chết rồi. Mọi người có cho tôi là đứa bất hiếu tôi cũng chịu, tôi phải bảo vệ vợ con mình sau này khỏi người cha tồi tệ nhất thế gian.

Hưng

Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự

Gửi bài tâm sự của bạn tại đây

>> Xem thêm: 

>> Chồng sắp cưới hủy hôn khi biết tôi từng có một đời chồng

>> Muốn chia tay với bạn gái thì em lại nói có thai

>> Chồng lạnh lùng và vô cảm dù tôi mong được cùng anh chia sẻ, tâm sự

Loading...
Bình luận của bạn !
Loading...
Tin mới nhất
 
Cộng đồng
Loading...
Chủ đề xem nhiều